3) Vương Chiêu Quân:

Chiêu Quân tên Vương Tường, người đất Tỷ Quy thuộc Nam quận. Nàng bị tuyển vào cung đời Hán Nguyên Đế (48-33 trước DL). Lúc bấy giờ vua Hán có đến 3000 mỹ nữ nên không thể nào biết mặt hết được. Vua truyền thị vệ Mao Diên Thọ sai họa sĩ vẽ hình tất cả cung nữ để vua xem và gọi đến khi cần

 

Mao Diên Thọ thừa đấy mà ăn hối lộ. Các cung nữ khác đành bằng lòng, riêng chiêu Quân đã có 1 sắc đẹp hơn các cung phi, lại có tính tự trọng nên không chịu lót tiền mà còn xỉ mắng Thọ trước mặt đông người. Thọ câm tức nên lén lấy viết chấm dưới khóe mắt ảnh Chiêu Quân 1 chấm làm thành nốt ruồi

Nhìn bức ảnh, Hán Nguyên Đế rất bằng lòng. Nhưng Thọ lại sàm tấu người tuy đẹp nhưng lại có nốt ruồi dưới khóe mắt mà sách tướng gọi là “thương phu trích lệ”, đó là nốt ruồi sát chồng. Nhà vua nghe lời nên chẳng nghĩ gì đến Chiêu Quân

Hung Nô xâm phạm bờ cõi, Đại Hán thua to. Hán Nguyên Đế buộc phải cống phẩm vật và người đẹp để cầu hòa. Thọ lại tâu vua đem Chiêu Quân cống Hồ. Bữa tiễn đưa, nhà vua sững sờ khi trông thấy người đẹp nào có nốt ruồi nào bèn sai vũ sĩ bắt Mao Diên thọ nhưng Thọ đã trốn sang Hung Nô rồi. Chiêu Quân cáo biệt cố hương, đăng trình về phương bắc. Trên đường đi, tiếng ngựa hí chim hót như xé nát tâm can của nàng; cảm giác bi thương thảm thiết khiến tim nàng thổn thức. Nàng ngồi trên xe ngựa gảy đàn, tấu lên khúc biệt ly bi tráng và cất giọng ngâm:

“Cánh én cô đơn đượm tủi sầu

Ngang trời gió cuốn bạt về đâu?

Quan san ngàn dặm vương thương nhớ,

Hồ, Hán từ đây cách biệt nhau!”

Khi đến đài Lạc Nhạn có đàn chim nhạn nghe tiếng đàn ai oán nên ssà xuống, Chiêu Quân bắt được chim nhạn, liền xé lụa cắn móng tay lấy máu viết thư, buộc vào chân nhạn rồi thả bay đi, mong rằng chim mang tin về cố quốc. Nhìn cánh nhạn bay, nhìn dòng sông Hắc Thủy âm thầm chảy, nàng tê tái lòng thở dài:

“Thủy hà sóng lạnh gió đìu hiu,

Cánh nhạn lê thê giải nắng chiều.

Thấp thoáng mây về nơi lữ thứ,

Mơ màng một giấc mộng cô liêu!”

Từ chi tiết nhạn bay sà xuống nên Chiêu Quân được gọi là “Lạc Nhạn”. Tiếc thay sau đấy mỹ nhân lại trầm mình xuống sông. Truyền thuyết kể lại rằng: trước khi trầm mình, nàng khấn rằng: “xin trời cao đưa thiếp về cố hương”. Khi nàng chết thì lạ thay nước sông chảy ngược mang xác nàng về cố quốc

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: